Hiển thị các bài đăng có nhãn SỰ RA ĐỜI CỦA ĐẠO VIỆT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn SỰ RA ĐỜI CỦA ĐẠO VIỆT. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013

HOA CỦA SỰ KIÊU HÃNH NGÀN ĐỜI

Mình rất ngạc nhiên khi hôm nay chợt lóe lên trong đầu ý nghĩ của một loài hoa. 

Mấy bài đăng vừa rồi, như có sự mách bảo tâm linh, đó là sự bực dọc rất nhiều với giáo lý của Nhà Phật. Còn bực mình trước kia gọi là Phật Giáo sao bây giờ gọi là Đạo Phật? Hai từ này khác hẳn nhau, đạo là quy luật, là con đường là cái phải hướng tới, chẳng lẽ theo Đạọ Phật là biến người Việt Nam thành các thầy tu hết hay sao? Ai thích tu thì tu, chứ sao lại áp dụng tràn lan ra cho đời thường. Đây là đạo của kẻ tu hành đấy chứ, có phải đạo của con người đâu? Mà nhân quả,  giáo lý hay thì tại sao lại không tồn tại ở chính nơi mà Đạo Phật sinh ra là Ấn Độ ấy, làm gì còn Đạo Phật, có phải người ta tỉnh ngộ ra từ lâu không?
Rõ ràng mới trước đây thấy bình thường, không ác cảm với Đạo Phật, thế mà khi nhập tâm với sự mách bảo của Thần Linh Đại Việt thì thấy như Đạo này là nguyên nhân gây ra tất cả bức tranh kinh tế, xã hội, chính trị con người Việt Nam vì nhồi nhét vào tư tưởng sai lệch, cổ súy cho lối sống khổ hạnh, nhẫn nhục. Mà với quan niệm của nhiều người Việt Nam có thể diện thì "nhục" còn được coi là "sống như chết" ấy chứ! 

Chẳng biết giáo lý Đạo này hay ở chỗ nào, chỉ thấy xuyên suốt những khái niệm đời là bể khổ, con người không thể làm gì thay đổi được số phận, cách tốt nhất là làm cho bị triệt tiêu dục vọng, triệt tiểu các cung bậc cảm xúc, nhận nhục chịu đựng, tiến tới tu hành, mặc kệ trần thế. Rõ ràng nếu xét trên sự tiến bộ của con người và đạo đức thì đây là sự tiêu cực, thực chất là sự bất mãn, xa lánh. Nó làm cho con người tự cô lập, quay lưng lại với mọi người. Dù con người là nhân tố quan trọng nhưng con người chẳng thể sống một mình, cần phải sống trong sự hòa đồng, hội nhập với công đồng và các mối quan hệ gia đình, họ hàng, làng xóm. Chưa kẻ cái quan trọng nhất còn là môi trường xung quanh thì con người mới tồn tại được.

Cái thuyết của Nhân Quả mới nghe qua thì tưởng cũng hay, cũng hợp lý, nhưng vì không giải quyết trong những trường hợp cụ thể mà nó lại biến thành "kẻ thủ ác", biến thành suy nghĩ lệch lạc dẫn đến những hành động sai trái trong xã hội. Nghĩa của nó là : gieo nhân naò gặp quả nấy, ai bị khốn khổ, bị hành hạ đều là do ăn ở không ra gì, nếu không phải ở kiếp này thì là từ kiếp trước.... Và thế là hình thành nên một luồng tư tưởng, ai gặp bất hạnh, hay khốn khó là do "không ra gì". Cho nên hàng xóm láng giềng, rồi xã hội cứ là tránh cho xa, để mặc trời hành đạo, lấy lại công bằng.

Mà "trời" trong trường hợp này mới "lệch lạc" đây. "Trời" là những con người bằng xương bằng thịt, nhưng là kẻ xấu, là kẻ tham lam, độc ác. Nhũng kẻ này khác người bình thường là chúng lại có quyền, có tiền thế là chúng vung ra để " vừa ăn cướp, vừa la làng" rồi hãm hại người ta. Nhưng cả xã hội đều thấy như là chúng "có phúc" mới được vậy, còn ai "vô phúc" thì bị chúng xử lý là đáng đời, là nhân quả. 

Thế là chỉ cần nhờ quan điểm của Đạo Phật mà ai cũng được phổ biến, cũng được giáo huấn mà những "thủ phạm của xấu xa" lại biến thành kẻ "thay trời hành đạo", còn các "nạn nhân, con mồi" của bọn chúng thì cứ cắn răng mà chịu, vì cũng chẳng dám kêu ai, mà kêu cũng chẳng ai giúp vì "nhân quả " mà. Thay vì phải giải quyết, đấu tranh loại trừ cái xấu đi thì quay ra giải thích nguyên nhân để dung túng cho cái xấu nó hoành hành. Trách sao mà mình không ghét chứ?

Ngay như chuyện mình giúp cho một người chị có tên đặt cùng mình cho Blog này, chuyện quá bất công, vô lý, vô nhân đạo,...tất cả các cấp, các cơ quan đoàn thể (nhất là cái ông Bộ trưởng Bộ Xây dựng) văn bản mình gửi cho chị, rồi chị gửi đi không biết bao nhiêu mà kể, rồi đến cả Chủ tịch Nước cũng gửi, cũng biết rồi, thế mà lệnh của Văn phòng Chủ tịch Nước gửi xuống mà tuyệt nhiên chẳng ai động tĩnh gì. Hơn một năm người ta không việc, không lương lấy gì nuôi thân, còn nuôi và cho con cái ăn học... đó là gì? Là sự vô trách nhiệm, vô lương tâm chứ.... 

Hay người ta lại nghĩ đó là nhân quả. Chẳng thế mà một Ông Giáo sư Phong thủy của Bộ Xây dựng còn bảo chị ấy "bị thế là do trả nghiệp từ 2 đời trước" còn những kẻ hành hạ chị ấy lại được thương xót thế này "họ khổ vì phải làm việc với em". Có biết đâu bọn chúng khổ thế nào được cơ chứ? Chúng có quyền, có tiền, lại sẵn cả thủ đoạn, lừa lọc, độc ác... thì ai làm gì được mà chúng khổ, chúng hành hạ người ta để mua vui, để cho thiên hạ định nghĩa Nhân Quả ngược đời.


Nghĩ lại mà xấu hổ với thế hệ cha ông ngày xưa. Khi ấy kẻ trộm, kẻ cướp cứ phải lấm lét, gặp người đi ngang qua đã sợ chạy mất, vì các bác, các chú, các anh ngày ấy đâu bỏ qua, họ giúp đỡ nhau chống lại thói xấu, chống lại kẻ gian, bảo vệ người bị hại. Bây giở bọn chúng tha hồ ngang nhiên, cướp xong lại còn đe nạt người bị chúng lấy cắp, còn thiên hạ kẻ cả đông nghìn nghịt thì cứ "trơ mắt" nhìn thôi. 

Đạo đức xuống cấp như thế, ai chỉ cần có lương tri là đã xót xa lắm rồi! Thèm về xa xưa, về truyền thống tốt đẹp của dân tộc biết bao.

Lại nói đến chuỵện chọn Quốc Hoa. Chẳng biết từ bao giờ mình đã thích Hoa Sen. Thích từ nhỏ, mùi thì thơm thoang thoảng, hạt ăn thật bùi, ngó sen làm nộm thì nhất, lại còn sống trong bùn mà vẫn vươn lên... nói chung thì mình phảỉ gọi là mê mẩn với Hoa Sen. Nên nghĩ chắc Hoa Sen là nhất cho sự lựa chọn Quốc Hoa. Sau rồi mình lập cả trang G+ lấy tên Tinh Túy Hoa Sen, rồi lập Blog lấy tên Quốc Hoa Việt Nam.

Lạ nhất là việc lập Blog. Mình trang trí và đăng lên khoảng 10 bài rồi định giới thiệu với Bạn bè nhưng thế nào mà không xem được. Chẳng biết trong lúc thao tác mình bấm nhầm lệnh gì không, đến giờ cũng chưa tìm ra nguyên nhân. Mặc dù hôm nay thì mình biết thêm nếu muốn Blog chỉ tác giả đọc thôi thì bấm vào chỗ nào, nhưng Blog vè Hoa Sen ấy cũng không bị nhầm lệnh này.

Lạ vì những trục trặc không cho mình trình Blog mà tư tưởng Hoa Sen chủ đạo là Quốc Hoa của Việt Nam. Cho đến cách đây mấy hôm, mình có việc đi qua đầm Sen. Không phải mùa hoa nên lá táp quăn queo, chuyển sang màu tro tơi tả. Mình mới thấy Hoa Sen cái gì cũng được, duy nhất là chóng tàn. Chơi Sen chỉ được 1 ngày thôi, rồi thì hôm sau cánh rụng lả tả. 

Lạ thật đấy, tất cả như có điều gì đó không thể giải thích, để đợi hôm nay vụt đến trong đầu mình là một loài hoa khác, một cái tên mà mình lại liên tưởng đến tâm linh và sự biết ơn. Hoa Lay-ơn ( có nơi gọi  là hoa Lay-dơn).


Ừ nhỉ, loài hoa này là lựa chọn tuyệt đối quá còn gì? Hoa đẹp một cách kiêu hãnh, sang trọng, thanh tao. Hoa có rất nhiều màu, trắng thì trắng muốt, đỏ thì đỏ thắm, vàng thì vàng rực,... chưa kể bây giờ lai tạo được màu sắc vô cùng phong phú. Hoa Lay-ơn được để ở nơi trang nghiêm, đẹp lịch sự. Đặc biệt là độ bền của hoa cũng hàng tuần. Hoa lại có bốn mùa.

Vẻ đẹp của Hoa Lay-ơn đã trong sự công nhận tuỵệt đối của mọi người rồi. Mình chẳng cần nói thêm và thuyết phục nữa. Hoa được tôn thờ lắm, khi xưa còn nghèo, còn khó khăn thì chỉ vào dịp Tết mới dám chơi Hoa thôi. Khó quên nhất là hình ảnh đám cưới ngày xưa của ông bà, cha mẹ. Cô dâu ôm bó hoa Lay-ơn trắng trong những bức ảnh đen trắng, làm nên những ấn tượng chẳng bao giờ phai. Hoa Lay-ơn mà cắm trên bàn thờ, trong các đền thờ, miếu mạo, nơi thờ tự... thì không có hoa nào  bằng.

Lần này thì trong trái tim mình, Hoa Lay-Ơn đúng là loài Hoa xứng đáng được gọi là Quốc Hoa của Việt Nam, mà tuyệt vời nhất là chưa có nước nào lấy hoa này làm biểu tượng. Thế thì nhất rồi! 


Với mình thì Việt Nam tuy bé nhỏ, nhưng phải độc đáo và kiêu hãnh. Bởi vì mình rất tự hào khi được làm người Việt Nam, tự hào với truyền thống và lịch sử của chúng ta, của thế hệ Ông cha chúng ta.

Nhất định mình sẽ gửi bài viết với đề cử về Hoa Lay-Ơn. Và sự thuyết phục của mình đây là loài hoa tượng trưng cho vẻ đẹp con người Việt Nam và cái dáng thanh mảnh vút cao, rất hợp với hình chữ S, hình của Rồng bay lên.

Cứ chọn Hoa Lay-ơn làm Quốc Hóa đi phải không bạn? Rồi thì nhìn loài Hoa biểu tượng đẹp đến như vậy  thì con người sẽ tự tốt lên thôi mà.

Ừ, viết được đến đây mình bỗng thấy lòng mình nhẹ lại. Thôi thì cứ ngắm hoa đi đã...... Hoa đẹp thế kia mà!







À, mà trong bài viết này mình cũng đã ví các cô gái Việt Nam đẹp như loài hoa này rồi.
NHAN SẮC VIỆT NAM



Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

SỨC MẠNH TÂM LINH CỦA NGƯỜI VIỆT NAM TỪ TÍN NGƯỠNG THỜ CŨNG TỔ TIÊN


Bài 1. TÍN NGƯỠNG THỜ CŨNG TỔ TIÊN- "DI SẢN VÔ GIÁ" "LÁ BÙA HỘ MỆNH" CHA ÔNG TA ĐÃ ĐỂ LẠI CHO CON CHÁU LẠC HỒNG


Nhà thơ Nguyễn Ðình Chiểu đã có câu thơ:
                                    Thà đui mà giữ đạo nhà
                              Còn hơn có mắt ông cha không thờ .

Hai câu thơ trên đã nói lên được tầm quan trọng trong việc thờ cũng tổ tiên, thờ cúng ông bà, cha mẹ. Đó chính là đạo của con cái đối với Cha mẹ, tổ tiên, nhưng quan trọng hơn, sự đề cập đó nói về đôi mắt, một bộ phận thân thể vô cũng quan trọng để chúng ta được sống và nhìn thấy- điều này liên hệ đến định hướng để chúng ta biết đường, biết lối.

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

KHỞI XƯỚNG THÀNH LẬP ĐẠO TỪ TÂM- ĐẠO CỦA NGƯỜI VIỆT NAM- Bài 3

Nói về Đạo của người Việt, thì từ xa xưa chúng ta đã có tín ngưỡng dân gian của tục Thờ cúng tổ tiên. Và truyền thống này vẫn lưu giữ từ ngàn đời. 

Tuy nhiên, khi một số Đạo giáo khác vào Việt Nam, để theo các tôn giáo này thì các gia đình tự nguyện từ bỏ việc thờ cúng tổ tiên của mình. Đây là một việc làm sai trái và không đúng vè nhận thức. Bởi nếu xét về nguyên gốc của bản chất việc thờ cúng cha mẹ, Ông Bà thì đây là một tín ngưỡng, một phong tục tập quán của người Việt, không phải là tôn giáo. Việc thờ cúng vẫn song hành được cùng với tôn giáo mà chúng ta lựa chọn. Trong vấn đề này thì Đạo Phật lại ưu viẹt hơn và hòa hợp với Đạo của Việt Nam nhất trong số các tôn giáo, đạo giáo vì đã đề cao tình cảm, hiếu nghĩa của con cái với cha mẹ.

ĐẠO CỦA NGƯỜI VIỆT NAM không có gì là mới, vẫn đang tồn tại và người dân vẫn tôn theo triết lý của Đạo Nhà.

KHỞI XƯỚNG THÀNH LẬP ĐẠO TỪ TÂM- ĐẠO CỦA NGƯỜI VIỆT NAM- Bài 2

Đạo gốc của người Việt Nam chưa bao giờ là mê tín dị đoan. Đó là đạo của những đứa con đối với cha mẹ, ông bà, tổ tiên của mình. Thờ cúng tổ tiên là để ghi khắc trong con cháu, nhắc nhở nhớ về cội nguồn, vè công lao sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, tổ tiên. Đó là đạo hiếu, mang đến từ sự biết ơn. 

Chính vì luôn luôn có sự tưởng nhớ, khắc cốt ghi tâm, luôn luôn có nhận thức về sự dõi theo của ông bà, cha mẹ, dòng họ mà ý thức con người không dám xao nhãng và tự điều chỉnh tâm thức, hành vi.

KHỞI XƯỚNG THÀNH LẬP ĐẠO TỪ TÂM- ĐẠO CỦA NGƯỜI VIỆT NAM- Bài 1

Hôm nay, 3h33  ngày 9 tháng 7 Âm lịch là ngay mà Ta cùng với Mây Hồng, Anh Thư sẽ chính thức chọn làm ngày ra đời ĐẠO CỦA NGƯỜI VIỆT NAM với tên gọi là ĐẠO TỪ TÂM.

LÝ DO: Qua một thời gian được sự mách bảo của Thế Giới Vô hình cũng như Thần Linh Đại Việt thì:

Các Thần linh Nước Việt là người cai quản thế giới Tâm Linh của người Việt. Không có bất cứ tổ chức tôn giáo nào, tín ngưỡng nào ở nơi khác đến lại được đặt cao hơn vị thế của Thần Linh Đại Việt. Sự bành trướng Tâm Linh thuộc vào tội hàng đầu của Thế giới vô hình đó là tội báng bổ và làm nhục. Vì Tâm Linh là sự tuân thủ, đúng phận sự, đúng khuôn giáo. Bất cứ một tôn giáo nào cũng không được phép truyền bá tư tưởng của mình đến nơi khác, néu đó không phải là mảnh đất  của nước mình.

Ở Việt Nam sau khi Đảng cộng sản lên cầm quyền từ năm 1954 đã cho phá dỡ đền thờ, miếu mạo ở tất cả các vùng miền, coi việc tín tâm của nhân dân như sự mê tín dị đoan, đó là tội tày trời đã ngăn cản sự giao tiếp trợ giúp của Thần linh nước Việt cho con cháu.
Tiếp đến sau năm 1975, cũng áp đặt chủ trương này lên vùng đất mới giải phóng.

Sau đó Đảng này lại tiếp tục cho phổ cập Phật Giáo, đưa thành chính thống trong cả nước. và phát triển, khuếch trương rầm rộ trong thời gian qua. Dẫn đến làm tư tưởng của con người u mê tăm tối. Mọi việc của Quốc gia đại sự lại đều phụ thuộc và sự tác động của hệ thống các sư và thày tu mê hoặc.

Trong các chùa thì sắp xếp vị trí đảo lộn. Trong khi Thần Linh cai quản là các Thần Linh Đại Việt luôn nằm ở vị trí nhà dưới, còn nhà trên và cung chính thì nghiẽm nghệ thờ Phật của nước người rước về. Riêng về ngôn ngữ đã thể hiện sự không hiểu biết. Tiếng Việt tiếng mẹ đẻ thì không nói, lại đi nói ra tiếng phiên âm.
Từ bấy lâu nay, mê tín dị đoan đã ăn sâu vào ngóc ngách. Sự hiện hữu của Thần Linh Đại Việt mà các đội ngũ thầy tu không nhận ra. Tiếp tục cho bành trướng, huy động xây đền chùa, đúc tượng, đúc chuông ...vô tội vạ....Lấy thước đo là vật chất, là tiền " cúng tiến, gọi chệch là công đức" để trang trải chi phí và xây dựng khuyếch trương. Chính vì sự mê muội này mà nhiều kể mang tiền nhà ra, không có thì chiếm đoạt của người khác, tham nhũng rút ruột Nhà nước, nhân dân. Nguy hiểm hơn là ní đưa ra các luận điệu để bọn người tham lam tha hồ, đục khoét, phá hoại, hãm hại người khác rồi sau đó yên tâm không bị trừng trị vì đã công đức "xây chùa, đúc tượng.." . Vì thế mà đẩy kinh tế đất nước đến chỗ kiệt quệ, con người đến chỗ suy đồi đạo đức và nhân cách.  Trong khi kinh té khó khăn, nhân dân đói khổ thì việc xây dựng các công trình tâm linh vẫn tiếp diễn tiếp tục huy động tiền bạc với hình thức trá hình là công đức, không có chút xót xa, chia sẻ cho hoàn cảnh của người dân. Những cái thói xấu của đạo này ở Việt Nam là "ăn trên ngồi chốc" , "đè đầu cười cổ", " sống chết mặc bay"... 

Đạo Phật ở Việt Nam chẳng tốt đẹp gì, khi hướng con người đi đến chân tu, xa lánh trần thế, nhu nhược, ảo tưởng, lú lẫn. Đó là tư tưởng lừa gạt, biến người dân Việt Nam thành những kẻ dễ bề thao túng. Chính vì sư lêch chuẩn tự thân gây hại và sư tác động của Thần Linh Đại Việt thì, tôn giáo này đang chuyển sang giai đoạn thoái trào. Và sự thoái trào này sẽ tác động đến Đảng cộng sản- tổ chức đã cho phát triển Phật Giáo một cách lan tràn, trấn ngữ hết các Thần Linh Đại Việt và đã không kiẻm soát được để những phần tử phá hoại sử dụng tôn giáo này như một công cụ để củng cố thế lực của mình. Lơi dụng quyèn lực, kết hợp tôn giáo nhà Phật đối xử hành hạ người lương thiện để chứng minh ngược lại các chuẩn mực các đời thường.... là tội của Đảng cộng sản với các Thần Linh Đại Việt, chứ không phải với riêng con người.

Tất cả sự sai cách trong truyền đạt, sự lệch lạc trong việc chế ngự ở Việt Nam đã đến lúc Thần Linh Đại Việt lên tiếng để người Việt biết tôn thờ cho đúng cách. Tổ chức Đảng cộng sản cũng phải nhìn nhận thấy sự sai lầm này để mà sửa chữa khắc phục ngay nếu không muốn đi cùng với sự thoái trào của Đạo Phật.

Đạo của người Việt là Đạo của văn minh và lòng tốt. Đây không phải là tôn giáo. Đạo này không cần đến tổ chức, không cần đến các thày tu. 

Trong Đạo Việt có Đạo Mẫu và các tín ngưỡng thờ Tứ Phủ, nhưng không có hầu đồng, hầu bóng một trong những biến tướng của dị đoan và rất dễ bọ lợi dụng vì mục đích  vật chất và tiền bạc

Đạo Việt không thờ một con người hay một hình tượng truyền thuyết cụ thể nhất định, mà chủ thể là thờ về hành vi, là hệ thống các nguyên tắc ứng xử tốt đẹp của con người. Nói một cách dễ hiểu đó là Đạo Làm người. Nó sẽ giúp con người suy nghi, ứng xử, hành động một cách đúng đắn và chuẩn mực. Khi Đạo càng phổ biến thì xã hội càng phát triẻn, sư đoàn kết, văn minh, ...sẽ đén từ ý thức .

Đạo Việt lấy tín ngưỡng Thờ cúng tổ tiên làm gốc và các phương thức thể hiện của Đạo, nhà nào thờ nhà ấy không phụ thuộc vào người thứ 3. 

v.v....


Sẽ viét tiếp vào ngày mai...............